ĐỪNG CÓ LÀM ĐÀN BÀ!

 

Mấy ngón tay này không phải là ngón tay đàn bà đâu nhá!

Phải nói ngay rằng mặc cả là một thói quen của người Việt nhất là đàn bà và nhất nữa là đàn bà ở Hà Nội. Mặc dù là mớ rau đã vào cuối buổi chiều rồi biết chắc tâm lý người bán là muốn bán tống bán tháo để về rồi (vì nếu có cố mang mớ rau ấy về thì cũng đành cho vào nồi mà luộc thôi chứ để đến sáng hôm sau thì có cho không cũng chẳng ai thèm lấy) nghĩa là người bán đã chẳng buồn nói thách nữa thậm chí còn rao giá rẻ hơn cả lúc mua cất lúc buổi sáng nhưng người mua vẫn cố mặc cả lấy một câu. Biết là rẻ rồi nhưng vẫn mặc cả vì không mặc cả không... chịu được. Tôi hay mua hoa buổi sáng trên đường đến cơ quan. Mua ở ngã tư Hàng Khoai Đồng Xuân. Hôm nào cũng được chị em ở cơ quan khen rẻ vì sao vậy? Không phải vì giỏi mặc cả mà vì lúc mình đi tới đó (khoảng 7h20 phút sáng) thì cũng đúng là lúc mấy anh phường bắt đầu đi rải biển “Cấm để xe trên vỉa hè lòng đường” ở phố cổ cũng là lúc nhân tiện các anh ấy sẽ xua mấy bà bán rong (trong đó có hàng hoa) như xua vịt. Thế là các bà các chị bán tống bán tháo cho xong. Nói thật là chính mình cũng tiện mồm mặc cả một hai câu hai chục cúc giá bốn mươi ngàn đã rẻ rồi nhưng vẫn phải mặc cả: Ba lăm ngàn nhá ba lăm ngàn thì gói vào. Người bán cằn nhằn: ba lăm thì chưa bằng lấy vào à. Cười hì hì các bà lấy bao nhiêu tôi quan tâm làm gì.

 

Có cô bạn ở Sài Gòn ra sau hai ngày lùng sục khắp Hà Nội ăn ăn uống uống mua mua bán bán trước khi về kết luận một câu: Tôi sợ nhất là đi mua đồ ở Hà Nội. Hỏi tại sao bảo: Vì tôi không biết mặc cả. Giời ạ nhìn thấy đôi giày được được hỏi bà bán hàng hét bốn trăm. Tôi cũng tính toán trước rồi mạnh mồm lắm mới dám mặc cả ba trăm bà ấy bán luôn. Ra đến cửa thấy một cô cũng vừa mua đôi y như vậy hỏi bao nhiêu bảo trăm rưởi. Hét như thế thì ai biết đường nào mà lần. Nhìn cái mặt bạn không nín được cười đành an ủi: Tại nói giọng Sài Gòn cơ tại cái mặt cứ ngơ ngác như bò đội nón thế kia cơ. Thôi mấy khi ra HN coi như làm từ thiện đi.

 

Như vậy xét tổng thể thì cái thói quen mặc cả xuất phát từ cả hai phía người mua và người bán. Người mua luôn thường trực tâm lý bị mua đắt nên mặc dù biết là đã rẻ rồi vẫn hi vọng được rẻ hơn người bán thì đương nhiên ước gì móc được càng nhiều tiền trong túi người mua càng tốt. Cho nên hai người cứ thế mà đuổi nhau chạy vòng quanh chẳng bao giờ dừng.

 

Nhưng không phải chỉ đàn bà mới biết mặc cả đàn ông mà đã mặc cả thì thực sự... kinh hồn. Tôi đã chứng kiến một anh đàn ông ghé vào một hàng gà. Anh ta chỉ hỏi mua đầu gà (Không biết chế biến món gì mà toàn đầu với đầu vậy dĩ nhiên có thêm một khúc cổ). Anh ta đứng đó nhấc lên đặt xuống ngắm nghía mấy cái đầu hít hít ngửi ngửi hỏi rồi trả giá. Chị bán gà nói: Nói thật với anh nhá mấy cái đầu này tôi không thèm nói thách đâu. Vì chỉ bán riêng phần thân của nó cũng đã đủ lãi rồi chả lẽ không bán nốt mấy cái đầu mang hết về nhà?

 

Không cần biết thực hư anh đàn ông kia vẫn khăng khăng bảo lưu ý kiến. Không mặc cả được anh ta bỏ sang hàng khác đi một hồi lại quay lại xẵng một câu: Có bán không nào? Chị bán gà bực mình: Không bán. Bán thế thì bằng cho không à. Thế là anh ta dựng xe quyết định mua mấy cái đầu. Chị hàng gà làu bàu: Anh không biết tính à tiền xăng để anh đi lòng vòng từ nãy tới giờ còn tốn hơn cả tiền đầu gà rồi đấy.

 

Không phải tôi nói xấu đàn ông nhưng thực sự là ông giời đã sinh ra đàn bà và đàn ông rồi gắn cho mỗi người một chức năng khác nhau tính nết khác nhau. Thế nên nghiệm ra rằng hễ chị phụ nữ nào mang tính cách đàn ông thì đều khiến đàn ông sợ mà người đàn ông cao to đẹp giai nào lại mang tính cách của phụ nữ thì sẽ khiến phụ nữ khiếp vía lạy giời chị nào vô phúc phải làm vợ anh ta thì đúng là giời đày suốt kiếp. Cũng phải nói một cách công bằng phụ nữ mà mang tính cách mạnh mẽ nghĩa hiệp của đàn ông thì còn chấp nhận tàm tạm vì vẫn không mất đi nữ tính nhưng đàn ông mà lại tủn mủn chi li kiểu đàn bà thì còn kinh khủng hơn đàn bà.

 

Hồi xưa cạnh nhà tôi có một ông hàng xóm. Ông này làm việc cùng lâm trường với bố mẹ tôi. Ông này có một sở thích đặc biệt là đếm tiền. Kì lương nào mà phải nhận tiền lẻ thì thôi rồi ông ấy thức suốt đêm để săm soi từng tờ một vuốt cho phẳng phiu rồi xếp loại nào vào loại nấy đảm bảo sau đó có bị ai đổi một tờ nào ông ấy cũng phát hiện ra. Và vì hồi ấy chưa có điện còn dùng đèn dầu nên sáng ra cả hai lỗ mũi ông ấy đen ngòm toàn muội đèn. Hàng xóm láng giềng buổi sáng gặp ông ấy ngoài bể nước mà thấy hai lỗ mũi ông ấy đen như ống khói thì dám chắc đêm trước ông ấy thức trắng để đếm tiền. Và đương nhiên bà vợ ông ta không bao giờ biết trong nhà mình có bao nhiêu tiền vì hễ có lương là ông chồng giữ tất cả việc đi chợ bà vợ cũng không phải bận tâm (không biết làm vợ kiểu ấy có sướng không nhỉ?)

 

Cho nên phải nói thêm một lần nữa giời sinh ra đàn bà rồi thì xin mấy ông đàn ông đừng có tranh chỗ của đàn bà nhé. Cố tranh rồi thì có lúc đàn bà lại nhường luôn cả “chín tháng mười ngày” cho thì khổ!

 

Phần kết: Lúc đầu mình định viết về đàn bà thế quái nào cuối entry lại hóa ra viết về đàn ông. Hị hị!

 

BBKT

Đời là thế!

Cuộc đời lắm lúc trêu ngươi
Khi nghe có một hỡi ôi những mười!

Thùy Vinh

Chúc mừng chị cả hôm nay em thấy bài về chị hoành tráng quá he he.

Kim Giang

Chị ơi em là sinh viên trường sư phạm Hà Nội làm khóa luận về tiểu thuyết Bóng của cây sồi của chị ạ. Nhưng em tìm hiểu tác phẩm chỉ trên các trang sách mạng Ebook mà không có văn bản tác phẩm sách đã xuất bản. Vậy chị có thể gửi giúp em file văn bản tác phẩm in thành sách của chị được không ạ để em dễ định hình số trang đưa vào khóa luận. Em cám ơn chị nhiều. Câu trả lời lần trước của chị cũng giúp e định hướng được một số thắc mắc. Mong chị giúp

Chủ nhà

Thùy Vinh | 14/04/2011 09:03

này bà chị cả ơi.
thế nào mà nhân sinh nhật 16 mùa su hào của mình lại đi nói xấy đàn ông thế hả???

___________________________

Hì hì! Quả thực là không định nói xấu tại đàn ông vốn xấu như vậy đấy chứ!

Thùy Vinh

này bà chị cả ơi.
thế nào mà nhân sinh nhật 16 mùa su hào của mình lại đi nói xấy đàn ông thế hả???

Chủ nhà

Gửi Nguyên Phương

"Và cũng nhiều khi người ta cũng ao ước được mang thân phận đàn bà nữa vì đàn bà có nhiều cái hay ho mà"
_______________________

Đúng thế đàn bà quả thực là có rất nhiều cái hay. Đặc biệt có những cái hay mà đàn ông không bao giờ khám phá ra. Đúng là cái đồ ngốc em nhỉ!

Chủ nhà

Văn Công Hùng | 12/04/2011 20:22
May tớ chưa bao giờ mua đầu gà và cũng chưa bao giờ có... tiền mà đếm thế tức nói xấu đứa nào chứ không phải tớ hị hị...

__________________

Thật thế ạ? Phải chúc mừng bác gái một cái!

Chủ nhà

trongbao | 12/04/2011 18:39

Đừng có làm đàn bà
Hãy cứ làm con gái
Cứ tiêu pha thoả mái
Kệ cho chồng đếm tiền…
_________________________

Anh ơi chồng mà đã giành phần đếm tiền thì chị em lấy lá mít mà tiêu à? Hu hu!

Nguyên Phương

Chị Thúy

Bài viết này động chạm vào thành lũy vững chắc đã có nghìn đời nay đây. Nhiều khi đàn ông mang những đặc tính của đàn bà mà người ta không biết chị nhỉ! Và cũng nhiều khi người ta cũng ao ước được mang thân phận đàn bà nữa vì đàn bà có nhiều cái hay ho mà. Hi… hi
Em cũng đang chuẩn bị tinh thần để sau khi tốt nghiệp sẽ xuống HN gặp chị đây (tuy nhiên em không ăn thịt chị đâu ạ). Sau đó em sẽ có một chuyến đi Hà Giang dài ngày để thỏa lòng yêu mến chị ạ!

Văn Công Hùng

May tớ chưa bao giờ mua đầu gà và cũng chưa bao giờ có... tiền mà đếm thế tức nói xấu đứa nào chứ không phải tớ hị hị...