MỘT KHÚC HÁT CHƯA TỪNG NGHE TRONG ĐỜI



Đã bao giờ bạn cảm thấy tâm hồn mình như một sợi dây chun bị một viên đá nặng kéo trĩu xuống trĩu xuống mãi?  Đã bao giờ bạn phải tự hỏi liệu có đúng là mình đang đặt hai chân trên mặt đất? Đã có bao giờ bạn buồn bã: Hóa ra lâu nay mình quá đỗi dư thừa những khoảng thời gian vô nghĩa? Vậy bạn hãy nghe khúc hát này và tôi cũng không biết nên gọi nó là là gì khi mà nó thậm chí khiến cho hơi thở đang dừng lại và máu thì di chuyển rất chậm trong huyết quản.

http://www.youtube.com/watch?v=7IILr6YhBLo&eurl=http%3A%2F%2Fvn%2Emyblog%2Eyahoo%2Ecom%2Fivy%5Fmode%2Findex%3F%26page%3D5&feature=player_embedded

Chủ nhà

Gửi Xuân Thu

Bài hát đó T nghe được trên youtube có cái đường dẫn của nó ở phía dưới bài đấy Xuân Thu ạ. Nhưng chắc do lỗi của trang youtube nên k nghe được. Xuân Thu thử vào vài lần xem sao nhé.

Xuân Thu

Chào Thúy
Mình rất hay vào blog của Thúy và thật sự rất thích đọc Thúy. Mấy lần thử tìm cách nghe khúc hát này mà không được. làm thế nào để nghe bây giừo? Thúy cho đươcngf dẫn hoặc tên bài hát được không? Thanks nhé và vui nhé!

Chủ nhà

Đúng là không thể diễn đạt hết chị ạ. Nghe xong thấy cuộc đời chẳng có ý nghĩa gì sự sống có đấy mà mất đấy nhưng cũng lại thấy được sống được làm người tuy giản dị mà may mắn lắm thay. Đây cũng là một khúc ca mà em không dám nghe nhiều nghe nhiều chắc phải tìm đường ra nghĩa địa may ra mới giảm được stress.
Dầu sao chúc chị nghe xong thì ngay lập tức trở lại làm PDT yêu cuộc sống yêu con người yêu thi ca như vẫn thường thấy ở PDT nha chị

PDT

Chị cũng không biết lòng mình ra sao nữa khi nghe bài hát này. Không có ngôn từ biểu đạt thâm chí một cái tên gọi lúc này cũng không thể. Trĩu nặng chùng xuống rơi vào tận đáy nỗi buồn phải thế chăng?
Chị đã save đường dẫn về bài hát nhưng không biết mình có dám nhe lần nữa không?
ĐBT là nhà văn em có thể diễn đạt cảm xúc bằng lời còn chị thì: bất lực em ạ!!!

http://phamdathuy.vnweblogs.com/gallery/2303/previews/A%20roi%202%20anh%20%2810x15%29.jpg